Những liên kết dưới đây có thể hữu ích với bạn.
-
Từ lâu đời, Xuân đã là nguồn cảm tác văn nghệ của con người, cho nên theo truyền thống dân ...
-
Tư tưởng Đạo gia 道家思想 ● Lê Anh Minh dịch TƯ KHẢO 思 考 – TRỊ THẾ 治 世 313. Bất dục ...
-
GIỚI KHẨU KINH (Trích Minh Thiện Chơn Kinh-Ngọc Linh Thánh Tịnh "Phụng Lầu" ấn tống năm Kỷ Hợi 1959) * * * . ...
-
Quan niệm về Thận của Lãn Ông có thể nói được là hết sức độc đáo. Quan niệm này đã được ...
-
Lễ nhạc và thánh thi Cao Đài Trong buổi sơ khai của đạo Cao Đài, Đức Chí Tôn đã dạy chư ...
-
Buổi đời mạt pháp, nhơn loại tập nhiễm thói hư nết xấu của Đời, từ vô thỉ dĩ lai chồng ...
-
Tất cả vũ trụ vạn hữu là một trường dịch hóa miên miên bất tuyệt, sinh động vô cùng. Nên ...
-
Đời sống của Chúa là yêu thương, là gần gũi với những trẻ thơ yếu đuối, những người nghèo hèn, ...
-
. . ."Trong sở vật thực tại con người, điểm Quyền Pháp là linh hồn. Nhờ đó mà sinh ra, ...
-
THÁNH THẤT BÌNH HÒA (Gia Định) Ngọ thời Rằm tháng 8 Đinh Mùi (18-9-1967) THỂ-LIÊN TIÊN-NỮ chào chư Thiên sắc, Chị mừng ...
-
Nhìn lại lịch sử nhân loại song song với lịch sử các tôn giáo, ta thấy chỉ trong thời Tam ...
-
Khảo cổ học là ngành khoa học nghiên cứu những nền văn hoá của loài người qua tiến trình phục ...
Thiện Chí
ƯỚC VỌNG VÀO XUÂN

Suy ngẫm
ƯỚC VỌNG VÀO XUÂN
Xuân lại về ! Chờ đón hay hững hờ, đến độ cuối đông Xuân vẫn đến; hoa trổ kiểng xanh, khí trời ấm áp . . . Đó là luật tự nhiên; lòng người cũng tự nhiên khởi lên một niềm hân hoan, cỡi mở chưa biết gọi tên là gì? _ Tình thương chăng ? Khoan vội trả lời, để xem cái mầm tự nhiên ấy thôi thúc ai đó làm gì với dyên xuân.
_ Chúc mừng? Ước vọng ? Thư đi thư đến, lời hay ý đẹp, bút mực muôn màu muôn vẻ đến độ không còn là tự nhiên mà chỉ là quy ước khách sáo hay tập quán thuần phong. Rồi cũng trở thành vô thường một thuở. Vậy xuân là chi mà vẫn tái hiện hằng năm ? Có ai bắt buộc thúc ép xuân chăng ? Nếu có thì “ai đó” hay “điều ấy” là nguyên nhân thì phải là tác năng vĩnh hằng bất biến, khiến cho thức giả gọi là Đạo. Những hiện tượng phát sinh từ Đạo vào mỗi đầu năm gọi là “xuân đạo”. Nên có câu : “Xuân về ý đạo cũng theo về”. Thánh ngôn lại nói: “ Phương pháp làm cho các con đủ năng lực và tính chất bảo vệ quyền hạn của địa vị con người đều đặt trọn vào ý nghĩa mùa Xuân, vì nó là biểu tượng cho sự ấm áp, cho tình thương nơi Thầy và cho sự sống vĩnh cửu hằng hữu với vũ trụ không gian.”
Vậy nên, Thầy dạy:“ Các con ôi ! Mùa xuân, một mùa lập lại công cuộc sanh trưởng thâu tàng. Các con hãy nghĩ lại cái gì nên bỏ và những gì nên đem theo cho cuộc hành trình sắp đến bước đường trọn vẹn những tiến bộ và trong sạch.”
Như thế, chúc tụng , ước mong, tuy là những động thái đẹp, nhưng nghĩ lại rất thụ động: Không chỉ chúc mà được, mong mà có. Cái thế làm chủ của con người là luôn nhắm và giữ con đường thăng tiến, vì con người là một chủ thể đang tiến hóa. Muốn tiến hóa phải chịu nhiều thử thách. Nguyên tắc để tiến hóa là nhưThầy đã dạy : “Điều hòa - thanh tịnh”. Hai điều kiện nghe ra thật nhẹ nhàng, nhưng đòi hỏi chủ nhân phải đạt đến bản lĩnh công phu từ thấp đến cao, nên thánh giáo viết:
“Biết tự chủ là người giác ngộ,
Sống tinh tường, thấu chỗ huyền vi;”
Sống tinh tường, nói cách klhác, tự chủ mà không chủ quan; sao cho :
“ Thấy tỏ rõ và nghe thấu suốt, có gì đâu hạn cuộc được ta”[1]
Vậy hiệu quả của khà năng tự chủ là “ điều hòa thanh tịnh”
Điều hòa tức không thái quá-bất cập. Thanh tịnh tức không vọng tâm, chấp trước. Đó là lẽ sống tư nhiên rất tinh tường; biết cái sẽ đến, chấp nhận cái sẽ đi. Để ứng đối thuận tùng, khế cơ hợp lý, không cượng cầu, không sân hận.
Sống ở đời ai cũng có hy vọng để sống, để hướng về tương lai. Nhưng phải có niềm tin không mơ hồ để phát động ý chí; ngược lại chỉ là ảo vọng. Ảo vọng dẫn đến thất vọng, tinh thần sụp đổ. Vì niềm tin gồm cả lòng tự tin hướng về những yếu tố khả thi, đặt vào những trải nghiệm thực tiễn.
Thế nên, nói đến “Ước vọng vào xuân”, hãy lấy thánh thi dưới đây làm cẩm nang sống đạo:
"Biết tự chủ là người giác ngộ,
Sống tinh tường thấu chỗ huyền vi;
Vững vàng một ánh linh tri,
Vô vi cùng với hữu vi nơi mình.
Không dấy động vì tình vì cảnh,
Không đảo điên bổn tánh chơn tâm;
Vọng duyên vừa mới khởi mầm,
Cường binh quét sạch khỏi lâm nghiệp trần.”[2]
