Những liên kết dưới đây có thể hữu ích với bạn.
-
Vậy, để hội nhập thế giới trong kỷ nguyên Tam Kỳ Phổ Độ, người Cao Đài phải nhận định, nắm ...
-
Thầy dành cho trẻ một mùa xuân, Đi lại trần gian xóa khổ trần, Như lý Đạo mầu đang cứu cánh, Cho đời ...
-
Biến Hoá kinh, viết vào khoảng năm 612 sau CN (thời Tùy Dạng Đế) cho rằng Lão Tử chẳng những ...
-
Nói đến nghệ thuật ca hát dân gian cổ truyền Nam Bộ mà chỉ đóng khung trong một số làn ...
-
Thái tử Charles gắn huân chương MBE cho ông Vũ Khánh Thành vào ngày 26-5 tại điện Buckingham Hôm 26-5, ...
-
Vũ trụ luận Đại Đạo đề cập đến vũ trụ như một tổng thể bao gồm cc đối tượng khả ...
-
. . .Vũ trụ, quần sinh, và con ngưười có hai bình diện: - Một là bình diện Bản thể, duy ...
-
Trong Đại Thừa Chơn Giáo, Thầy có dạy: Muôn vật thế gian chẳng vững bền, Có thì hư hoại mấy hồi nên, KHÔNG ...
-
KHÁI LƯỢC VỀ CÔNG PHU Bài nói chuyện tại Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý Đại Đạo ngày 15 tháng 3 năm ...
-
Thứ Bảy, 27/01/2007, 15:32 (GMT+7) Bình dị cho đến sau khi chết TTCT - Nếu có một chốn vĩnh hằng của những con ...
-
Cuộc sống trên độ cao tới 4.900 m buộc người Tây Tạng phải tiến hóa rất nhanh để tồn tại. Tại ...
-
"Ngũ Liên Huờn Thi" là năm bài thơ thất ngôn bát cú, sáng tác của Chánh Phối Sư Ngọc Hường ...
Ban Biên Tập
Bài viết được cập nhật lần cuối vào ngày 30/12/2009
Giao cảm
Trời đất im hơi lặng tiếng trong lúc bốn mùa vẫn xoay vần. Xuân sinh, Hạ trưởng, Thu thâu, Đông tàng. Nếu thiên nhiên chỉ có một mùa thì vạn vật làm sao chuyển biến theo những chu kỳ để tiến hóa. Khi sức sống đã vươn lên cùng cực từ Xuân đến Hạ thì nhựa cây bắt đầu thâu rút lại, lá xanh đổi màu vàng úa, rồi lần lượt rụng rơi, báo hiệu Thu về...Trời Thu, cảnh Thu, cây cỏ mùa Thu làm cho lòng người man mác buồn; bao thi nhân xúc cảm với Thu bằng những lời thơ tiếng nhạc thương tiếc, nhớ nhung, tuyệt vọng... Nhưng đối với thiên nhiên Thu không phải là mùa hủy diệt, tàn phai, mà chỉ khiến cho muôn loài dừng lại sự phô diễn, phát tiết sinh lực ra ngoại cảnh để un đúc tiềm lực quang năng, chuẩn bị cho giai đọan sống còn kế tiếp.
Thế nên, đối với người biết đạo, không có "Thu sầu" hay "mùa Thu chết". Lá Thu rụng đến trơ cành có nghĩa dứt bỏ thường tình để bảo tồn lẽ sống đạo nội thân. "Sương Thu lạnh, gió Thu hiu hắt"... "giọt mưa Thu" thánh thót không phải để hành giả buồn thương lãng mạn mà để quay về với nội tâm thanh tịnh.
Vậy ý nghĩa thâm trầm của mùa Thu là thâu liễm. Đối với thiên nhiên, mùa Thu có sứ mạng thâu liễm tinh ba đất trời, thì đối với Thiên cơ, người hướng đạo có sứ mạng thâu liễm Thiên lý vận hành bên ngoài để triển chuyển quyền pháp bên trong. Nên Đức Vân Hương Thánh Mẫu từng thố lộ vào một mùa Thu:
"Dầu muốn biết hay không muốn biết thì sứ mạng thâu liễm của mùa Thu vẫn phải mang nhiều gió mưa ảm đạm và mầm sống phải tiềm phục trong gió rét Đông thiên. Công cuộc tiến hóa êm đềm không hơi không tiếng ấy đã mặc khải cho những người hành giả bao nhiêu là lý đạo. (…)
Mỗi độ thu sang, không phải chỉ có tự bây giờ, mà đã có từ lâu, ĐỨC VÔ CỰC TỪ TÔN ban rải hồng ân đến thế gian cho khắp cùng con cái để đầy đủ tú khí thiên nhiên. Con cái sẽ tự ấp ủ, un đúc giá trị bất biến đã tiếp nhận từ nơi Đấng Trọn Lành.
Ngày nay chư Thiên ân và đạo tâm đang thực hiện sứ mạng thâu liễm trên mảnh đất nhỏ bé này để tạo lập cõi đời thánh đức theo đúng Thiên cơ, thì thời tiết nắng mưa chỉ là động năng thúc đẩy cho sự kết tinh được đầy đủ nhân lành giống tốt để chờ đến lúc phục sinh.Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý, Tuất thời, 14-8 Đinh Tỵ (26-9-1977).
Truyền thống Hội Yến Bàn Đào hằng năm của Đại Đạo cũng nhằm đem lại ý thức thâu liễm cho hàng con tin của Thầy Mẹ. Và hơn nữa nhắc nhở tình thương Vô Cực đang bao trùm chúng sanh để người hướng đạo vững lòng thi hành sứ mạng trong thế Thiên nhân hiệp nhất đặc biệt của Tam Kỳ Phổ Độ.
Mỗi mùa đều mang một ý đạo, Thu về ý đạo cũng theo về để khải ngộ cho người tu và hơn nữa cho những người nặng mang lý tưởng Đại Đạo, cái lý bất biến tương quan giữa con người và trời đất, sự vận hành động tịnh của đạo tự nhiên, để bao giờ cũng sống đạo hành đạo phù hợp với thiên lý mà không ủy mị những lúc cảnh đời tang thương đen tối. Vì, như Mẹ dạy:
Còn Xuân Hạ thì còn Thu tới,
Tới hồng trần để gởi niềm riêng,
Hồng trần đang lúc đảo điên,
Tang thương cảnh vật, ngửa nghiêngđạo, đời.
Mưa Thu rưới cho vơi lửa Hạ,
Trăng Thu soi mát cả lòng người,
Hương Thu nhụy thắm hoa tươi,
Lòng Thu Thu vẫn vì đời thiết tha.Thánh Thất Bình Hòa, Ngọ thời, 15-8 Đinh Mùi (18-9-1967 ).
