Những liên kết dưới đây có thể hữu ích với bạn.
-
Thánh thất Cầu Kho là một trong những Thánh thất đầu tiên cơ Phổ độ Công truyền (đầu năm 1926), ...
-
Sau khi quá mỏi mệt với cuộc sống, lại hoang mang với bao triết thuyết, giáo thuyết, chủ nghĩa... con ...
-
Xuân lại về ! Chờ đón hay hững hờ, đến độ cuối đông Xuân vẫn đến; hoa trổ kiểng xanh, ...
-
Cao Đài nhứt bổn Từ khi con người có mặt trên địa cầu, điều mong muốn đầu tiên là sự sống, ...
-
ĐÔI ĐIỀU TÂM ĐẮC VỀ VIỆC CHUYỂN BIẾN TỪ TRUNG THÀNH THÁNH THẤT ĐẾN TRUNG TÔNG THÁNH TỊNH. Huệ Ý Cách đây 70 ...
-
Theo Tự Điển Tiếng Việt (1991) của Viện Ngôn Ngữ Hà Nội, Ý thức hệ được định nghĩa như sau: "Ý ...
-
Này chư đệ muội ! mỗi độ xuân sang, lòng người rộn rã vui buồn của thế sự, dầu muốn ...
-
Trước hết, tôi xin giải nghĩa tám chữ " Diêu Trì Kim Mẫu, Vô Cực Từ Tôn" cho môn sanh ...
-
Xin trích một đoạn Luật Hiệp Thiên Đài trong Ngọc Đế Chơn Truyền-1935: “Nói tóm tắt là, cơ bút để cầu ...
-
Năm 1947, hai mươi năm sau khi bắt đầu tạo dựng Thánh Địa Tây Ninh, Đức Hộ Pháp Phạm Công ...
-
Đức Ngọc sanh vào ngày 1.9 Canh Dần (1890) tại Cần Giuộc. Từ nhỏ đến khi trưởng thành Ngài sống ...
-
Mục tiêu tu luyện của Đạo giáo là trường sinh bất tử, là thành tiên 仙 hay chân nhân 真人, ...
Nguyễn Ngọc Châu sưu tầm
Bài viết được cập nhật lần cuối vào ngày 30/12/2009
Ngũ Liên Huờn Thi
Ngũ liên huờn thiĐẠO VÀ ĐỜI
Người đời và người Đạo có cái nhìn khác nhau về Đạo …(Nguyễn Ngọc Châu sưu tầm)
Chánh Phối Sư Ngọc Hường Thanh
Tòa thánh An Hội Bến Tre, tháng Giêng Ất Tỵ 1965
Học cho mình, tu cũng cho mình,
Đạo ở giữa mình ấy Đạo linh,
Tà chánh tự nhiên do nhử kỷ,
Giác mê há phải kiếm trong Kinh.
Thờ Trời chớ để lòng dua mị
Tu Phật đừng lờn thói kỉnh tin.
Cung kính không bằng hơn phụng mạng
Người hay tự lực mới quang minh.
Quang minh gốc ở tại trong tâm,
Chớ kiếm đâu xa phải lạc lầm,
Tánh được thiên nhàn là cực lạc,
Tâm hay phá ám ấy Quang âm.
Tai nghe điều tức bèn vô thượng,
Mắt giữ hồi quang thật thậm thâm,
Cửa đống then gài gìn mối Đạo,
Công phu mình biết Đạo mình cầm.
Mình cầm Tâm được nữa mình nhờ,
Hơi sức nào lo chuyện bá vơ,
Chớ khá ham mê mừng núp bóng,
Rồi sau tĩnh ngộ chịu lơ đờ.
Tu là tự biết đâu là Đạo,
Đạo phải cần tu chưa phải thờ.
Ví biết nhơn thân, thân tự độ
Hồi quang phản chiếu thấy Thiên cơ.
Thiên cơ có sẵn dễ chi dò,
Vì bởi người tu chưa dứt lo,
Chẳng xét phận mình trong lẫn đục
Lo chi thiên hạ đói và no.
Chữ tu ngoài miệng la rùm ỏi,
Ông Phật trong Tâm bỏ tối mò,
Cười kẻ cho rằng mình mộ Đạo,
Mà nhè bỏ Đạo nghĩ buồn xo.
Buồn xo cho kẻ tưởng đâu linh,
Đạo nắm trong tay chẳng biết gìn,
Chỉ giỏi khoe tài tranh giáo lý,
Nào hay đóng cửa tụng huỳnh đình,
Cái câu vô sự là tinh tấn.
Còn thuyết làm thinh mới phát minh,
Hởi bạn tu hành mau tĩnh ngộ,
Học cho mình, tu cũng cho mình.
CPS. NGỌC HƯỜNG THANH
Năm bài thi họa lại 5 bài trên của Ông Nguyễn Ngọc Bích (*) đáp họa tháng bảy cùng năm Ất Tỵ 1965 tại Tòa thánh An Hội Bến Tre,
Học cho người , tu chẳng cho mình,
Đạo gốc thương yêu mới Đạo linh,
Tế thế tâm thành, âu khắc kỷ,
An ban chí nguyện, nại hòa Kinh.
Cầu Trời nhỏ phước chan đau khổ,
Khẩn Phật thi ân giảm mị tin.
Chẳng nệ công lao cùng tánh mạng,
Giúp đời hổn độn được quang minh.
Quang minh quảng đại thức nhơn tâm,
Bác ái từ bi, Đạo khó lầm,
Vạn vật yên vui, nền cực lạc,
Trâm dân thịnh vượng, cửa Quan âm,
Vùi thân công quả, cho là được,
Ổn thỏa ngồi thiền, giữ ấy thân.
Mở rộng tâm linh, vì đạo cả,
Thương toàn hạ thú, lẫn thượng cầm.
Thượng cầm thoát ác, thượng cầm nhờ,
Tu ấy là thương kẻ bá vơ,
Phật biết qưyên sinh, nuôi cọp đói,
Trời cho tĩnh ngộ hết lơ đờ.
Vong thân diệt ngã, đây là Đạo,
Cố chấp, duy tư, mối thẫn thờ,
Đả biết hy sinh là tự chủ,
Đương nhiên bất chấp, hướng Thiên cơ.
Thiên cơ bất lậu, có chăng dò?
Chẳng muốn, không ham, lại tuyệt lo,
Nhân tình tà vạy, Tâm hôn tối,
Công chánh quang minh , lẽ ấm no,
Lý gìn, nén dục, duyên trong trẻo,
Tâm động, sân si, quả tối mò,
Tâm tức nương nhau, nên đại định,
Qui căn phục mạng khỏi ngồi xo.
Ngồi xo chạnh nghĩ đến sanh linh,
Tánh mạng mai sau thật khó gìn,
Cảm kẻ giùm đưa rời khổ hải,
Mong ai tế độ khỏi lối đình,
Hồi quang phản chiếu, chưa vô ngã,
Tâm chánh công phu, chỉ tự mình,
Cứu nhân độ thế, Tâm không ấy,
Học cho người, tu chẳng cho mình.
NGUYỄN NGỌC BÍCH (1911 - 1967)
(*) Ông Nguyễn Ngọc Bích là con thứ tư của Đức Giáo Tông Nguyễn Ngọc Tương. Ông tốt nghiệp Kỷ sư Trường Bách Khoa ( Ecole Polytechnique), trường Kỹ sư Cầu Cống ( Ecole des Ponts et Chaussées) và Y Khoa Bac Sỉ tại Paris, Pháp. Ông từng có tiếng là "Bác Vật phá cầu" khi giử trách nhiệm Khu Phó Chiến Khu IX trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp.
