Thống Kê Newsletter
Lần đầu đến với Nhịp Cầu Giáo Lý?

Những liên kết dưới đây có thể hữu ích với bạn.

 
04/09/2007
Đạt Tường

Bài viết được cập nhật lần cuối vào ngày 30/12/2009

Thần tiên diệu bút

Kinh Bình Minh Đệ Nhị, Hòa Đồng Tôn Giáo 15.06 Kỷ Dậu (1969)

THI

Diêu động điển linh chuyển Đạo màu,

Trì ban tâm pháp luyện đơn châu;

Kim quang xuất hiện vầng mây bạc,

Mẫu ngự trần gian giải mạch sầu.

DIÊU TRÌ KIM MẪU! Mẹ linh hồn các con! Mẹ ban ân lành chung cho thế gian. Các con đàn tiền an tọa, tịnh tâm nghe Mẹ tả Kinh.

PHÚ

Giọng gia nghiệp canh gà đổ nát,

Gà kêu vang tản lạc các con đâu;

Giục lòng phàm, hỡi các trẻ sồng nâu,

Trổi giọng rú dãi dầu thân Mẹ chúng.

Tiếng cục túc đêm ngày càng thêm nao núng,

Tan(g) điền rồi sơn hải cũng đổi thay vùng;

Canh gà reo giục thúc ngày cùng,

Chuông trổi vọng não nùng trong đêm vắng.

Đổ nhịp khắc liên hồi như trận thắng,

Kêu rền trời mà chẳng có ai tường;

Vang bốn bên rồi lấp lại như thường,

Khắp mặt đất đều biết bao đường về Cực Lạc.

Thị quê chuyển luật tuần huờn trôi qua thấm thoát,

Thành danh người, con phải đạt Đạo Trung Dung;

Thức giấc nồng con cố gắng vẫy vùng,

Tỉnh mộng ảo, con cùng chung về Điện Ngọc.

Trẻ khôn ngoan, cõi trần nên tu học,

Trần bụi nhơ cần phải lừa lọc, phế trược tồn thanh;

Mau vượt chơn thoát khỏi bến sầu thành,

Cất nghiên bút, thi hành lời Mẹ dạy.

Gánh đạo đức con Ta quày lần về Nam Hải,

Trở Diêu cung, mãi mãi Mẹ chờ con!

Về Bàn Đào Hội Yến, ngự Đền son,

Vị ngôi sẵn, mãi chờ con trần lập đức.

Cũ qui, Mẹ dạy con Tam tùng Tứ đức,

Hưởng hồng trần, con nên tích cực nghĩa cử ái tha;

Nhàn thanh thay là khỏi đắm cõi giới ba,

Thanh thỏa bấy con Ta về nơi Điện Ngọc.

Băng thế sự, sớm cười, chiều con Ta lăn khóc,

Quơ tạm đời rồi thân vóc phải gầy mòn;

Cõi trần này là bẫy rập để gài con,

Tạm bợ mãi, con mê chi dập vùi linh tánh.

Mơ mịt mãi buộc ràng theo nghịch cảnh,

Linh căn xưa thọ lãnh trước Đền son;

Khiếu thông minh, Hiếu, Đễ, Trung, Tín, Lễ, Nghĩa, Liêm Sĩ, con khá giữ tròn,

Vật phu phỉ thúc đẩy con vào đường sa đọa.

Chất ngất cuộc nặng đè thân con như tảng đá,

Bủa bốn bên, vây khắp cả đám linh căn;

Tràn trề thay cho thế sự son phấn biết bao hằng,

Hại thân trẻ oại oằn trên ao sầu núi thảm.

Tánh linh Mẹ giao cho con trần, buông trôi cả đám,

Danh đâu còn, con có hản, hỡi con Ta !

Thương là thương con trần phải chiụ cảnh đọa sa,

Cả thế hệ con Ta mãi vùi thân nơi bể cạn.

Đoàn Nữ Đạo ! các con nên hản,

Con ái nhi dày dạn với phong trần;

Chiu hồn nhau gom lại dưới trụ phướn Thần,

Chít bóng trẻ, Mẹ phân đôi lời cùng tột.

Mẹ Huyền Cơ ban cho các con làm rường cột,

Bình Đạo khai trụ cốt của Trời ban;

Minh con đường toan sớm bước trở về,

Đệ chuyển luật Siêu Cơ, các con trần tường tận.

Nhị độ chuyển các con Ta trở về ngôi cửu chấn,

Hạ trần đây bổn phận của Mẹ già;

Phân cùng con nơi cảnh giới ba,

Rành phận trẻ, con Ta trở Diêu Tòa Bàn Đào Hội Yến.

Từ bài Phú, lấy 56 chữ đầu mỗi câu ráp lại theo thể thơ Tứ Tuyệt (mỗi câu có 7 chữ) chúng ta có bài thi bát cú được gieo vần với âm "anh" như sau:

CHIẾT KHOÁN THỦ

Giọng gà giục trỗi tiếng tan canh,

Chuông đỗ kêu vang khắp thị thành;

Thức tỉnh trẻ trần mau cất gánh,

Trở về vị cũ hưởng nhàn thanh.

Bâng quơ cõi tạm mờ linh khiếu,

Vật chất bủa tràn hại tánh danh;

Thương cả đoàn con chiu chít mẹ,

Bình Minh Đệ Nhị hạ phân rành.

Nội dung bài thơ khoán thủ cho thấy vào năm Kỷ Dậu 1969, Kinh Bình Minh Đệ Nhị đã được các Đấng Thiêng Liêng giáng đàn tả xong ban cho các môn đệ (như tiếng gà mẹ bên đàn con chiu chít).
Đạt Tường

Đạo có gì đâu, đạo ấy Trời,
Trời là Tiên Phật, cũng là người,
Người hay giác ngộ thành Tiên Phật,
Tiên Phật vọng tâm cũng xuống đời.

Đức Quan Âm Bồ Tát, Trúc Lâm Thiền Điện, 20-10 Quý Sửu

Chúng tôi rất hoan nghênh và sẵn sàng tiếp nhận các ý kiến đóng góp của bạn để phát triển Nhịp Cầu Giáo Lý ngày một tốt hơn.


Hãy gửi góp ý của bạn tại đây