Thống Kê Newsletter
Lần đầu đến với Nhịp Cầu Giáo Lý?

Những liên kết dưới đây có thể hữu ích với bạn.

 
Có thể bạn chưa xem qua
  • Tổng Quan Vũ Trụ Luận Đại Đạo / YẾU ĐIỂM GIÁO LÝ ĐẠI ĐẠO

    TỔNG QUAN VỀ VŨ TRỤ LUẬN ĐẠI ĐẠO

    1. Nguồn gốc vũ trụ


    1.1. Khái niệm về vũ trụ


    1.2. Bản Thể Vũ Trụ


    1.3. Cơ nguyên sinh hóa vũ trụ


    1.4. Đại Linh Quang - Tiểu Linh Quang. Thượng Đế Vô Ngã - Thượng Đế Hữu Ngã. 

    2. Sự vận động và biến hóa của vũ trụ

    2.1. Quy luật Âm Dương tương tác

    2.2. Quy luật tuần hoàn quy nguyên

    3. Vũ trụ tâm linh

    4. Sự tiến hóa của vũ trụ

    5. Kết luận 


  • Đối với nhân loại, di sản là những gì do lịch sử tiến hóa của loài người để lại, có giá trị duy trì tinh hoa của loài người đồng thời thúc đẩy tiếp tục phát huy những giá trị ấy.
    Trong lịch sử nhân loại đã bao hàm lịch sử tôn giáo. Thật ra tôn giáo có nguồn gốc từ tín ngưỡng. Người ta thường cho rằng, tín ngưỡng là những niềm tin rất thô sơ, là mặc cảm tự ti giữa thiên nhiên hùng vĩ, là nỗi sợ hãi trước sức mạnh kinh khủng của nó. Suy cho cùng, niềm tin thô sơ ấy là một tâm thức bẩm sinh, có trước khi chào đời. Còn nỗi sợ hãi là cảm tính giữa ngoại cảnh. Cái trước mới là cái di sản vô hình trên đường tiến hóa của vạn vật, nghĩa là chỉ có con người mới có tín ngưỡng.


  • Thiên Quan Tứ Phước / Thiên Vương Tinh

    Dân gian có câu: " Đi chùa quanh năm không bằng ngày rằm tháng giêng".

    Thật vậy, mỗi năm ra Tết, ngày lễ hội lớn của giới có tín ngưỡng ở Á Đông là ngày Rằm tháng Giêng. Như ở nước ta, đi lễ chùa cầu phước vào ngày nầy đã trở thành một phong tục đầu xuân. Các chùa, các đền miếu đều tấp nập người hành hương, lễ bái với niềm tin được Trời Phật Thánh Thần ban nhiều ân phước trọn năm cho người thành tâm cầu nguyện.

    Vậy nguồn gốc của niềm tin nầy như thế nào ?


  • Trung Quốc / Wikipedia Tiếng Việt

    Vạn lý trường thành dài hơn 6700 km, bắt đầu được xây dựng vào đầu thế kỷ 3 TCNđể ngăn quân "du mục" từ phương Bắc, và cũng đã được xây lại nhiều lần. (hình bên)

    Trung Quốc (Hoa phồn thể: 中國; Hoa giản thể: 中国; Hán Việt: Trung Quốc; bính âm: Zhōngguó; Wade-Giles: Chung-kuo; phát âm (trợ giúp·chi tiết)) là tổng hợp của nhiều quốc gia và nền văn hóa đã từng tồn tại và nối tiếp nhau tại Đông Álục địa, cách đây ít nhất 3.500 năm. Trung Quốc ngày nay, có thể được coi như có một hay nhiều nền văn minhkhác nhau, nằm trên một hay nhiều quốc giakhác nhau, sử dụng một hay nhiều ngôn ngữ khác nhau.


  • Samedi 18 Septembre 1926
    13 tháng 8 năm Bính Dần
    Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế Viết Cao-Ðài
    Tiên Ông Ðại Bồ-Tát Ma-Ha-Tát
    Giáo Ðạo Nam Phương

    Các con, Thầy đã lập thành Thánh-Thất; nơi ấy là nhà chung của các con; biết à.
    Thầy lại quy Tam-Giáo lập thành Tân-Luật, trong rằm tháng mười có đại-hội cả Tam-Giáo nơi Thánh-Thất. Các con hay à!
    Sự tế tự sửa theo "Tam-Kỳ Phổ-Ðộ" cũng nơi ấy mà xuất hiện ra; rõ à!
    Từ đây trong nước Nam duy có một Ðạo chơn-thật là Ðạo Thầy đã đến lập cho các con, gọi là "Quốc-Ðạo", hiểu à!


  • Song tu tánh mạng / Hồng Phúc

    “Tánh là bản thể, là căn bản của con người, viên minh thường trụ, hồn nhiên thiên lý, vốn có một không hai, chơn thật mà thiêng liêng, ở Thánh không thêm, ở phàm không bớt.
    -Phật giáo gọi là Chơn Như, Pháp giới tánh, Như Lai tạng, Diệu giác Ngươn minh…
    -Đạo giáo gọi là Thiên tánh, Linh căn, Huyền đức,, Lý tánh, Lương tân,…
    -Nho giáo gọi là Thiên lương bổn tánh, Thiên mạng chi tánh, Minh đức, Lương tri, Lương năng, Tánh lý”
    Trong Đại Thừa Chơn Giáo, Đức Chí Tôn dạy: Tánh là nguyên lý(…) rất linh diệu thiêng liêng của Trời đã phân ra mà ban cấp cho mỗi người, nên lý ấy tức là Tánh vậy(…)Tánh tức Tâm.
    -Mạng hiểu đơn giản là thân sống của con người, thuộc về phần hữu hình, là nhục thể, là xác thân được kết hợp từ 4 chất là đất, nước, lửa, gió, nên gọi là thân tứ đại,do âm khí hậu thiên của Trời phú bẩm cho cha mẹ sở sanh; cũng gọi là nguyên tinh, nguyên khí.
    Tánh và Mạng là hai mặt của một bản thể, là sự un đúc từ Lý và Khí của Trời Đất mà thành hình thể. Hình thể đã có, thì Mạng phải chịu trong vòng sinh diệt, biến đổi. Tánh- Mạng con người trong cuộc sống thế gian bị chi phối bởi ngoại cảnh hữu hình, tạo nên tình thức và ý thức.


  • TÌM HIỂU PHÁP CHÁNH TRUYỀN

    Hội Thánh Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ chánh thức ra mắt nhân sinh vào ngày Rằm tháng 10 năm Bính Dần (1926). Sau đó một ngày, Đức Chí Tôn liền ban hành ngay Pháp Chánh Truyền Cửu Trùng Đài để làm kim chỉ nam cho Hội Thánh thay mặt Ngài tại thế gian mà hành đạo cho có trật tự. Sự kiện đó chứng tỏ rằng luật lệ đối với hành chánh Đạo quan trọng dường nào.

    Hiện nay Pháp Chánh Truyền và Tân Luật là luật lệ "căn bản" mà bất luận người tín hữu trong mọi chi phái nào nếu muốn làm đứa con tin của Đức Chí Tôn Thượng Tổ đều không thể thoát ngoài vòng chi phối của Pháp Chánh Truyền và Tân Luật.


  • LẼ MỘT

    (The Unity – The Oneness )

    LẼ MỘT TRONG GIÁO LÝ ĐẠI ĐẠO

    *  *  *

    Ngọc Hoàng Thượng Đế Kim Viết Cao Đài Giáo Đạo Nam Phương,

    Thầy  các con, Thầy mừng các con nam nữ.

    THI

    Con ôi ! Thầy đến lúc đầu canh.

    Thông thấu thần quang cõi trọn lành;

    Gió núi sóng cồn chưa ổn định,

    Sương mai nắng hạ vẫn xoay quanh.

    Càn khôn trẻ muốn chung cư thất,

    Thiên Địa con toan động tác thành;

    Ngưỡng cửa viên dung là chữ nhứt.

    Không tìm sao thấy ở hình danh."


  • Đúng giờ Tý, cả thảy đều đủ mặt, tôi thấy chú Tư tôi đã sắp đặt dọn bàn dài, rải bông lá xung quanh; phía trong bàn, ngay chính giữa, để một bộ đồ trà, còn chín vị Tiên Cô, mỗi người một cái tách, sắp vòng theo bàn, hàng giữa dọn những trái cây tươi tốt, ngó vào rất lịch sự, tựa hình như đãi tiệc, vì chung quanh có để 9 cái ghế mây. . .


  • Tất cả vũ trụ vạn hữu là một trường dịch hóa miên miên bất tuyệt, sinh động vô cùng. Nên Dịch, Hệ Từ, có câu: "Sinh sinh chi vị dịch". Nếu nói sanh ra rồi chết, chết rồi lại sanh thì con người có thấy nghĩa lý gì, thú vị gì mà còn có gì hữu ích chăng ?


  • Chơn nhơn / Thuần Chơn

    Bực Chơn Nhơn ngày xưa không ưa sống, không ghét chết, lúc ra không hăm hở, lúc vào không do dự, thản nhiên mà đi, không quên lúc bắt đầu, không cầu lúc sau chót. Nhận lãnh thì vui với đó, mà quên đi khi phải trở về. Nhờ được thế mà lòng họ luôn luôn vững vàng, cử chỉ điềm đạm, gương mặt luôn luôn bình thản


  • Thiên Quan Tứ Phước là vị quan nhà Trời xuống trần gian chăm lo cho dân, ban bố mọi sự tốt lành cho sự sống ấm no hạnh phúc của dân chúng.

    Vị quan nhà Trời ấy, theo truyền sử, đó là VUA NGHIÊU (2357-2255 trước CN). Sở dĩ Ngài được xưng tụng là "Thiên Quan Tứ Phước" là vì công đức của Ngài ban rải cho nhân dân rất đỗi to tát.

    Truyền sử ca ngợi rằng: "Vua Nghiêu rất thương dân. Ngài nói: "Thấy một người dân đói, ta thấy như là ta đói; thấy một người dân rét, ta thấy như là ta rét; thấy một người dân bị áp bức, ta thấy như là ta bị áp bức". Vua Nghiêu cho đặt trống và bảng trước triều ca. Hễ ai muốn can gián, khuyến cáo nhà vua, thì hoặc đánh trống xin vào triều kiến, hoặc là viết lời gián nghị lên bảng.


    Sứ mạng lịch sử

    Thuyết đạo tại Vĩnh Nguyên Tự (TTV. Thiện Chí)



    File Audio do DIỆU HUYỀN & DIỆU NGUYÊN thực hiện


    TÂN XUÂN THẦY BỐ ĐIỂN LÀNH

    FILE AUDIO do DIỆU HUYỀN & DIỆU NGUYÊN THỰC HIỆN


    NỀN TÂM TRUYỀN ĐẠI ĐẠO TKPĐ

    AUDIO GIỚI THIỆU NỀN TÂM TRUYỀN ĐĐTKPĐ
    Trích quyển TÌM HIỂU TÔN GIÁO CAO ĐÀI, CQPTGL tái bản 2013
    Giáo sĩ Huệ Ý phát âm


    KHAI ĐẠO CAO ĐÀI

    TỔNG LUẬN VỀ CUỘC KHAI ĐẠO, LẬP ĐẠO CỦA TÔN GIÁO CAO ĐÀI


    MÙA XUÂN: MÙA KHỞI SẮC

    "Mùa Xuân: Mùa Khời Sắc" tác giả Thiện Chí

    Như Quỳnh đọc


    XUÂN TẠO THẾ NHÂN HÒA

    Thánh giáo Đức Đông Phương Lão Tổ
    Cơ Quan PTGL, 01-th.Giêng Quý Hợi.

    Diệu Nguyên đọc, Diệu Huyền ngâm thánh thi.


    XUÂN TÂM XUÂN ĐẠO ĐỨC

    "Mẹ đến trần gianđể thưởng Xuân,
    Cùng con lớn nhỏ được vui mừng;
    Con mừng thưởng đặng mùa Xuân đạo,
    Xuân đạo lập thành đức Thánh nhân."

    ĐỨC DIÊU TRÌ KIM MẪU


    XUÂN THÂN HỮU - THA THỨ - HIẾN DÂNG

    Cảm khái khí Xuân, nhìn lại cuộc đời diễn biến, rồi tự an ủi trước những sắc Xuân nhen nhúm đó đây của tình người, liên hệ đến đức háo sanh của Tạo hóa đã an bài trong vạn vật, ta hãy đặt tên cho Xuân nầy là "Xuân thân hữu - tha thứ - hiến dâng."

    THIỆN CHÍ


    Viễn khách

    Nhạc và lời: BỬU LONG

    Tìm đến nơi nào còn đầy bóng tối. Lặng bước chân đi dù đường xa dịu vợi. Về bóng đêm đen lữ khách mang trong hành trang, một niềm tin vô biên, một ánh sáng vô vàn. Tỏa sáng cánh chim bay về phương xa, người vẫn bươc đi dặn lòng không ngơi nghỉ.
    Bạn với trăng sao, ơi gió, ơi mây, hãy cùng ta; bể khổ cho vơi đi, niềm vui đến cho muôn loài.
    Đây ngọn đuốc Cao Đài,
    rực soi bao đêm đen tối ám,
    cho bóng tối từ nay rủ sạch màu ảm đạm,
    lệ hờn căm thành dòng nước mắt ướt niềm vui.
    Chân lý, tình thương, trong mắt sáng môi cười.
    Viễn khách ơi, cho ta theo với.
    Dẫu đường dài, dẫu chông gai,
    người mãi bước mới vững vàng như những bước đã qua, để nối lại gần những ánh mắt nơi xa.


    Sau trước nếu một lòng tự quyết,
    Thì đạo, đời, muôn việc do ta,
    Chánh tâm thành ý đó là,
    Tu thân xử thế tề gia vẹn toàn.
    Lỡ một kiếp đâu còn cơ hội,
    Trễ một ngày khó đổi ngàn vàng,
    Đừng rằng thế sự đa đoan,
    Ví như một giấc mộng tràng rồi thôi.

    Đức Giáo Tông Đại Đạo, Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý, 14-3 Quý Hợi

    Chúng tôi rất hoan nghênh và sẵn sàng tiếp nhận các ý kiến đóng góp của bạn để phát triển Nhịp Cầu Giáo Lý ngày một tốt hơn.


    Hãy gửi góp ý của bạn tại đây