Thống Kê Newsletter
Lần đầu đến với Nhịp Cầu Giáo Lý?

Những liên kết dưới đây có thể hữu ích với bạn.

 
  • Yếu tố quyết định của hạnh là tâm. Sau khi nhập môn, chúng ta phải có ngôn ngữ, cử chỉ khác ...


  • Tha thứ - Thông điệp hòa bình mùa Giáng sinh / Sưu tầm từ Tuổi Trẻ Online

    Cận kề di hài con thơ tròn 12 tuổi, thân phụ Ahmad vốn là thợ cơ khí dằn vặt: thù ...


  • Mục tiêu tu luyện của Đạo giáo là trường sinh bất tử, là thành tiên 仙 hay chân nhân 真人, ...


  • Quan điểm MỖI NGƯỜI CHÚNG TA ĐÓNG GÓP ĐƯỢC GÌ CHO NHÂN LOẠI? Một nhà tư vấn chính sách , Simon Anholt, ...


  • Lược sử Thánh Tịnh Ngọc Điện Huỳnh Hà / Ban Cai Quản Ngọc Điện Huỳnh Hà

    “ NGỌC ĐIỆN HUỲNH HÀ” là một trong Thất Thập Nhi Tịnh trực thuộc Hội Thánh Cao Đài Tiên Thiên, ...


  • Mười Điều Tâm Yếu / Tường Như sưu tầm

    Mười điều tâm yếu hướng về ngày thành đạo của Đức Phật Thích Ca (08 - 10 - Canh Dần) 1/- ...


  • Nghiệp số / Thiên Vương Tinh

    Bất kỳ trong xã hội nào trên hoàn cầu này, đều có cảnh trạng : người thì nhà cao cửa ...


  • Lễ sanh / Huỳnh Văn Trọng Minh

    “Lễ Sanh là người có hạnh, lựa chọn trong chư môn đệ mà hành lễ. Chúng nó đặng quyền đi ...


  • Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý Tuất thời, Rằm tháng 2 Đinh Tỵ


  • Điều thứ hai mươi của Tân Luật có qui định Chức sắc giữ Thánh thất mỗi ngày phải làm tiểu ...


  • “Quyền pháp Đạo không là điều cai trị. Quyền pháp Đạo chính là sự thương yêu, giải thoát cai trị ...


  • KINH CỨU KHỔ / Cao Đài Tự Điển- Nguyễn Văn Hồng

    Nam mô Đại Từ, đại Bi Quảng Đại Linh Quan Thế Âm Bồ Tát. (đọc 3 lần) Nam mô cứu khổ, ...


10/09/2005
Đức Diêu Trì Kim Mẫu

Bài viết được cập nhật lần cuối vào ngày 28/12/2009

Thánh giáo Trung Thu Đinh Mùi

DIÊU TRÌ KIM MẪU VÔ CỰC TỪ TÔN, Mẹ linh hồn các con nam nữ. Mẹ mừng các con toàn thể lớn nhỏ trong ngoài.

THI :

vi mà có mới là ngoan,

CỰC lạc lòng đây Mẹ ước rằng;

TỪ thiện mỗi con đà sẵn có,

TÔN vinh hành đạo cứu đời an.

Mùa thu nầy, Mẹ đến trần gian để chứng lòng thành kỉnh các con hiến lễ cho Mẹ. Mẹ cũng vui mà nhìn thấy các con cũng như những đóa hoa sen đang vượt lên trong cảnh bùn đen nước đục, và những khóm trúc cội tòng đang vươn mình trước gió thu thổi loạn lá vàng rơi. Mẹ sẽ chan rưới ân hồng cho những đóa hoa sen được gội nhuần sắc hương ngào ngạt, và tòng trúc được hùng vĩ xinh tươi.

THI :

Trải mấy mươi thu dụng lý huyền,

Đạo mầu rộng mở cõi Nam Thiên;

Phá mê khi trẻ đang mơ mộng,

Đánh thức người đời lúc đảo điên.

Vượng khí thái hòa yên sóng gió,

Ban tình Vô Cực đoạn trần duyên;

Thu Đông rồi cũng sang Xuân Hạ,

Thoát kiếp phàm phu lại cảnh Tiên.

Các con đã chung tâm hiệp sức, Kẻ có của, đứa có công, đã xây cất nên hình thể trụ tướng, để tượng trưng lòng kỉnh thành ngưỡng mộ đối với Mẹ. Đó là về mặt tinh thần của các con. Còn về phần công quả hành đạo đối với ngôi DIÊU TRÌ BỬU ĐIỆN, cần phải có một tác dụng gì đáng kể để cứu thế độ dân. Nếu không phải nhằm vào tác dụng ấy thì không thể hiện đúng lòng đại từ đại bi của Đức Mẹ Diêu Trì nơi Cung Vô Cực. [ . . . ]

Hỡi các con! Thiên Địa tuần hườn, châu nhi phục thỉ. Trước mọi sự vật biến chuyển như ngày nay đều nằm trong luật ấy. Hễ vận hành giáp mối rồi cũng trở lại chỗ khởi thỉ. Các con hãy bình tâm tiếp nhận mọi sự biến chuyển hiện tại và tương lai.

Do luật đó cho nên ĐỨC CHÍ TÔN đã sắc chiếu ân phê cho các Đấng Thiêng Liêng dụng huyền linh điển ban ra Thánh Ngôn Thánh Giáo để dạy dỗ các con nhìn rõ chơn lý Đại Đạo, đâu là chánh ? Đâu là tà ? đâu là vàng, thau, chì, thiếc ? để các con khỏi ngộ nhận giữa lý trí và chơn tâm.

Các con ôi! Mọi sự ở thế gian phát khởi đều do nhân dục. Hễ có nhân dục lại đồng chung với bản ngã. Hễ có bản ngã thì ắt có tư tâm, ích kỷ, tự ái, tự tôn, làm cho lý trí phải bị mờ lu, không phân biệt được cái nào là chơn, là giả.

Đời nay, nhân loại thường bị lý trí chế ngự lương tri, nên mới nảy sanh bao nhiêu thảm cảnh mà các con đang chứng kiến và ảnh hưởng đến mọi sự hành thiện.

Vì lý trí chế ngự lương tri, nên rất đỗi Đạo Trời là lối giải thoát cho nhân loại, mà vì lý trí chế ngự mọi phương cách hành sự cùng lãnh đạo, nên mới nảy sanh ra cảnh loạn ly tang tóc, từ ngoài đời đến trong tôn giáo. Tự nơi đó mà các nhà lãnh giáo không còn giữ đúng tâm niệm lương tri và sứ mạng cao cả của mình.

Đáng lý tôn giáo là nguồn an ủi tâm hồn của người đau khổ, đem yên tĩnh chế ngự loạn động, đem tình thương bác ái chế ngự sự thù oán vô lương, đem sự sinh tồn chế ngự điều giết tróc. Nhưng trái lại, tôn giáo kỳ thị tôn giáo, gây bao sự thù hiềm giết tróc, đau khổ, tang tóc cho sanh linh. Bởi đó, các con chưa hưởng được sự bảo tồn che chở và tình thương của đạo lý và tôn giáo.

Các con ôi ! Chân lý là gì ? nghĩa nhân là gì ? đạo là đâu? mà đời là đâu?

THI :

Đời là thể xác, đạo linh hồn,

Thể xác tượng hình bậc Thế Tôn;

Đạo ấy là hồn linh bất diệt,

Đạo đời xa cách khó sinh tồn.

Các con ! Cuộc tuần hườn không ngừng lại để cố định một thời gian, mà nguơn phản cổ không phải là nguơn tận diệt. Những thảm trạng ngày nay là luật nhân quả của sự vay trả của mỗi cá nhân đã thành cộng nghiệp khi tái tạo dinh hoàn.

THI BÀI :

Mẹ nhìn chiếc lá thu rơi,

Xót thương con trẻ trong thời Hạ Nguơn.

Sống cuộc đời bao cơn thống khổ,

Khổ của đời đến độ gian nguy;

Động lòng KIM MẪU DIÊU TRÌ,

Lâm trần giữa lúc Thu về với con.

Còn Xuân Hạ thì còn Thu tới,

Tới hồng trần để gởi niềm riêng;

Hồng trần đang lúc đảo điên,

Tang thương cảnh vật, ngửa nghiêng Đạo, Đời.

Mưa Thu rưới cho vơi lửa Hạ,

Trăng Thu soi mát cả lòng người;

Hương Thu nhụy thắm hoa tươi,

Lòng Thu Thu vẫn vì đời thiết tha.

Đời là chỗ phù ba vật chất,

Con vào đời đắc thất dinh hư;

Kim thân nung giữa lò cừ,

Vàng mười giữ vẹn chơn như mới còn.

Con hiểu đạo là con giải thoát,

Hiểu đạo rồi con đoạt thiên nhiên;

Dầu con sanh cõi hậu thiên,

Tánh hằng Thượng Đế ban riêng mỗi người.

Cơ Tạo Hóa thuận thời sanh hóa,

Lý vô vi nghịch giả vô sanh;

Cũng trong cái Đạo lập thành,

Pháp luân thường chuyển vận hành càn khôn.

Nào những bậc Thế Tôn vô thượng,

Nào những hàng danh tướng vĩ nhân;

Cũng đều sanh ở trong trần,

Song tu tánh mạng giữ phần chấp trung.

Mùa Thu đến với các con để điều hòa vạn vật. Các con hãy vui lên, nhận lãnh lời Mẹ dạy để làm phương châm trên quãng đường đi đến cuối đông.


Các con ôi! Đời không có loạn ly, con không mơ ước hòa bình; nếu không có đau khổ thì người không khát vọng điều an lạc. Nếu các con muốn được hòa bình an lạc, thì con hãy nhìn nhận chơn lý, hãy tạo lại lòng nhân để làm phương châm cải thiện cho cá nhân mình. Các con ôi ! Chơn lý là đâu ? lòng nhân là gì ? mỗi đứa đều có hết cả.

THI :

Lý là lý tánh của Trời ban,

Cho trẻ làm người ở thế gian;

Tánh chẳng lập qui, tâm chẳng thiện,

Người không nhân nghĩa, thế không an.

Lòng nhân bền bỉ như dòng bạc,

Ý ngụy tiêu ma tợ lá vàng;

Chơn lý lòng nhân đem thực hiện,

Bên con sẵn nẻo đến Thiên Đàng.

Hỡi các con ! Học đạo, hành đạo, các con hãy ý thức điều nầy : Mẹ là sự sống và trong sự chết. Ở đâu có sống có chết là có Mẹ. Mẹ không khởi điểm và không tận cùng; không hẳn ở đâu có Thánh Thể của Thầy là phải có cung vàng của Mẹ . Chính Tòa Thánh, vì là tượng trưng biểu thị, nên phải đủ đầy nghi thể đó thôi. Các con đừng tưởng ở đâu đều cũng phải như vậy.[. . .]

Con ôi ! VÔ CỰC TỪ TÔN không ngự trên đài cao hoang vắng tình thương, mặc dầu nó đầy đủ vẻ vàng son rực rỡ. Ở đâu có ấu nhi đau khổ là có Mẹ, ở đâu có liễu bồ bất hạnh là có Mẹ. Nếu các con làm được những việc đó là Mẹ đã ngự trong tâm hằng cứu rỗi đó con.

Mẹ không nắm quyền sanh phạt các con. Ngược lại, Mẹ nắm phần cứu rỗi. Cho nên, thương là Mẹ, yêu là Mẹ, tha thứ, sinh dưỡng, bảo tồn, tất cả đều là Mẹ. Các con có nghĩ đến lòng Từ Mẫu chăng ?

TIẾP BÀI :

Lòng Từ Mẫu vô cùng vô tận,

Đức Từ Tôn khó nhận khôn lường;

Không lãnh vực, không biên cương,

Bao trùm vũ trụ tình thương vạn loài.

Ôi ! thế sự ngày nay không thế,

Lòng chúng sanh càng kể càng đau;

Tình thương biết nghĩ làm sao ?

Hố thù vực hận không đào mà sâu.

Cùng một nhà thương nhau đùm bọc,

Cùng một đoàn chí dốc đỡ nâng;

Binh nhau vì một giống dân,

Giúp nhau vì một tình thân đạo đồng.

Ngoài gia đình thì lòng không nghĩ,

Ngoài tập đoàn không ý giúp vùa;

Không tình dân tộc không ưa,

Không đồng tôn giáo, không vừa tình thương;

Lý do đó tạo đường nghiệp quả,

Thế nhân rồi mất cả từ tâm.

Dàm danh khóa lợi giam cầm,

Làm sau nhơn loại muôn năm thái bình.

Hỡi con ôi ! đây tình Từ Mẫu,

Có con nào hiểu thấu lòng Già;

Gieo mầm bác ái vị tha,

Tu thân học đạo cho hòa vạn dân.

Từ đây về sau, các con nữ phái hãy bảo với nhau làm sống dậy tinh thần đạo đức, đem lý trí phục vụ lương tri, để vun trồng hạnh phúc chung cho con và nhơn loại. Các con không nên dừng bước trên đường hành đạo trong khi mọi người đang đau khổ, mà cũng chớ nên đi hẳn trên đường vật chất, đem ủy mị làm cho nhụt chí râu mày. Các con hãy xây dựng lại " Nữ Chung Hòa" để đào sâu giếng nước giữa bãi sa mạc, để biến thành đám ruộng phì nhiêu, và hãy gieo lên hạt giống lành cho mai hậu. [ . . .]

Con ôi ! Hãy dốc vươn lên khi triền đi xuống.
Đức Diêu Trì Kim Mẫu
ĐỨC MẸ DẠY NỮ PHÁI / Đức Diêu Trì Kim Mẫu

Mẹ dạy đầu Xuân / Đức Diêu Trì Kim Mẫu

Hãy giữ cái bất dịch / Đức Diêu Trì Kim Mẫu

Thánh giáo Trung Thu 1973 / Đức Diêu Trì Kim Mẫu

Xuân tâm - Xuân đạo đức / Đức Diêu Trì Kim Mẫu

Thánh giáo Trung Thu Đinh Mùi / Đức Diêu Trì Kim Mẫu

Thánh giáo Trung Thu Canh Tý / Đức Diêu Trì Kim Mẫu

Biết đạo ai ơi biết lẽ Trời,
Đừng nên mong vọng chuyện xa khơi,
Tu nhân kết quả nhân hành thiện,
Tích đức công dày đức độ đời.

Đức Đại Đồng Tổng Lý , Huờn Cung Đàn, 01-4 nhuần Quý Mão, 22-5-1963

Chúng tôi rất hoan nghênh và sẵn sàng tiếp nhận các ý kiến đóng góp của bạn để phát triển Nhịp Cầu Giáo Lý ngày một tốt hơn.


Hãy gửi góp ý của bạn tại đây