Những liên kết dưới đây có thể hữu ích với bạn.
-
“Thành công không do những cái đã nắm đặng ở trong tay; thất bại không do những cái đã vuột ...
-
Đề tài : Hoàn thiện hóa bản thân VẠN QUỐC TỰ Tuất thời 14 tháng 6 Kỷ Dậu (27/7/1969)
-
NGỌC MINH ĐÀI, Tuất thời Rằm tháng Giêng Kỷ Dậu (3/3/69) GIÁO TÔNG ĐẠI ĐẠO THÁI BẠCH KIM TINH, Bần Đạo ...
-
Đức Giáo Tông Vô Vi Đại Đạo dạy: "Bần Đạo bảo chư Thiên ân đệ muội hãy ý thức về Tâm ...
-
CHƯƠNG THỨ BA NHỮNG ĐẶC ĐIỂM CỦA ĐẠI ĐẠO TKPĐ ĐỨC TIN NGƯỜI CAO ĐÀ IIII.THIÊN NHÃN THƯỢNG ĐẾ HIỆN HŨUIVTHẦY LÀ BẢN ...
-
Hằng ngày ở nhà, mỗi khi bận việc, má thường bảo tôi thay má châm nước cúng Thầy. Nhờ vậy ...
-
Con thiết lễ Khai Minh Đại Đạo, Thầy giáng lâm chỉ giáo chơn cơ; Bấy lâu luống những đợi chờ, Chờ con cất ...
-
Từ thế kỷ I, I I, ba nền tôn giáo Nho, Thích, Lão đã sớm được nhân dân Việt Nam ...
-
Năm 1947, hai mươi năm sau khi bắt đầu tạo dựng Thánh Địa Tây Ninh, Đức Hộ Pháp Phạm Công ...
-
Kinh thành Thăng Long là một tác phẩm vĩ đại dung chứa và biểu tượng của một tổng hợp Triết ...
-
Ý NGHĨA CỦA NGUYÊN LÝ Sự khảo sát các mối tương đồng tương quan giữa các phạm trù THIÊN ĐỊA, VẠN ...
-
Kỷ niệm 80 năm hoàn tất một giai đoạn lịch sử độc đáo nhứt trong thời Tam Kỳ Phổ Độ: ...
TN Liên Hoa
Quê Mẹ (thơ)
Như xôi nếp một như đường mía lau"
Từ thuở nào xa xưa,
Câu ca dao vời vợi;
Ươm nụ hồng chớm nở,
Và giọng hát à ơi!
Lời nào mẹ ru con,
Cho trào giòng sữa ngọt;
Tuổi đời con khôn lớn,
Mẹ ngày một héo mòn.
Con đi tìm tiếng hát,
Xây mộng tuổi bình nguyên;
Trong cuộc đời hư ảo,
Mơ tìm chốn bình yên.
Nghe từ miền quê hương,
Lời mẹ đọng ưu phiền;
Ru con ngày tháng nhớ,
Đời xế bóng nghiêng nghiêng.
Tình thiêng liêng bao la,
Mang từ vùng biển mặn;
Cho đời con cháy nắng,
Diễm hồng như lời ca.
Từng cơn đau vấp ngã,
Giữa cuộc đời xa hoa;
Nửa đời con lạc lỏng,
Mẹ, lòng vẫn chan hòa…
Vùng tháp ngà tuổi nhỏ,
Có hoa vàng, cải xanh;
Ngọt phù sa hương lúa,
Thương quê hương khôn ngằn.
Thời gian mang sương trắng,
Điểm tóc mẹ màu xanh;
Môi hồng phai sắc thắm,
Con thương mẹ ngàn năm.
Dâng hương hồn Mẹ, mùa Vu Lan
Ngày xưa, con vẫn nghĩ,
Một ngày nào con mất mẹ, đời thôi không còn gì để sống!
Thế nhưng…
Một ngày về thăm me,
Đường quê nắng đổ dài;
Gió sương hai màu tóc,
Buồn chất ngất lên vai.
Tay mẹ nồng mùi đất,
Lệ mờ chiều mưa bay;
Ngóng con đường quan tái,
Một đời dài đắng cay.
Luống cải xanh vàng nut,
Giàn mướp trái đong đưa;
Cà vừa đơm hoa tím,
Tím ngát chiều xa xưa.
Quê mẹ trời mưa thưa,
Thương biết mấy cho vừa;
Mù khơi trong đáy mắt,
Mắt mẹ sầu như mưa.
Chiều nay về thăm me,
Đường quê bước ngậm ngùi;
Nhà ai hồng bếp lửa,
Giòng nước vẫn trôi xuôi.
