Những liên kết dưới đây có thể hữu ích với bạn.
-
Yên lặng /
"Cũng như đã thấy và đã hiểu, Thượng Đế có nói ra một lời nào đâu (Thiên hà ngôn tai!) ...
-
Thiên là từ Hán Việt để diễn đạt TRỜI của chúng ta. Từ lâu Đức Cao Đài dạy: Thầy mong con biết ...
-
Không gian và thời gian trong vũ trụ Thiện Quang Bài thuyết minh giáo lý nội bộ tại Cơ Quan Phổ Thông Giáo ...
-
Những nỗi niềm nhân sinh mang ý nghĩa tríết học xuất phát từ sự phản tỉnh của tâm thức khao ...
-
Đức Tin /
Người ta thường gọi đức tin là giác quan thứ sáu. Nhờ giác quan ta có thể nghe thấy, nếm, ...
-
1. Đạo Cao Đài do ai sáng lập ? Đạo Cao Đài do Đức Cao Đài Thượng Đế tức Đức Ngọc ...
-
Sống Đạo /
Cửa đạo luôn luôn rộng mở, hay nói một cách khác, ngưỡng cửa tôn giáo lúc nào cũng sẵn sàng ...
-
"Bần Tăng muốn chư đạo hữu tự hỏi lại lòng có khi nào lưu tâm đến cái lý xác thực ...
-
Thầy dành cho trẻ một mùa xuân, Đi lại trần gian xóa khổ trần, Như lý Đạo mầu đang cứu cánh, Cho đời ...
-
Phụ nữ là con người, mà con người thì đã có sẵn vị thế cao trọng đuợc Đấng Tạo Hóa ...
-
TRÚC LÂM THIỀN ĐIỆN Ngọ thời 18 tháng 7 Kỷ Dậu (30/8/1969) (Bộ Phận Hiệp Thiên Đài Cơ Quan Phổ Thông ...
-
" Nếu tôn giáo chỉ hiện hữu bởi con người; con người không chỉ hiện hữu bởi tôn giáo." Lionel Obadia Nhà ...
Hội Đồng Tiền Bối Đại Đạo
Xuân bất diệt
THI
Tỉnh giấc mùa Xuân đến với thân,
Bấm tay đếm lại đã bao lần,
Rừng cây thảm cỏ chừ thay đổi
Cũng một chủng loài, cũng sắc dân.
BÀI
Một mùa "Xuân Thiêng Liêng bất diệt".
Xuống cõi trần điểm xuyết non sông,
Cỏ hoa chuốc lục khoe hồng,
Người người góp mặt đẹp lòng cùng Xuân
Giữa cuộc đời hương Xuân ngào ngạt,
Riêng tình chăng mảnh đất Giao Châu,
Non non nước nước một màu,
Ta trông Ải Bắc người sầu Nam Quan.
Trước áng thư mơ màng khói quyện,
Vẳng bên tai những tiếng Giao Thừa,
Vòm trời lấm tấm sao thưa,
Gió xuân chợt thổi tình xưa lạnh lùng.
Đốt trầm hương hầu nung nấu lại,
Nhắc bút thần họa giải đồng tâm,
Ý xuân bình dị thâm trầm,
Muôn loài đều hưởng xuân tâm rạng ngời,
Xuân tâm ấy của Trời ban phát,
Không thời gian truyền đạt mỗi người;
Đời ôi mấy kẻ khóc cười,
Dang tay nắm lấy thuyền từ ái tha,
Phận bé nhỏ đạo nhà nắm giữ,
Vai nặng oằn hai chữ nghĩa nhân,
Có Trời có nước có dân . . .
