Những liên kết dưới đây có thể hữu ích với bạn.
-
Con người hôm nay và con người hôm qua – con người của ngàn xưa – dường như không khác ...
-
Lúc dương khí manh nha từ cuối Đông thì người nhạy cảm với tiết trời đã thấy mang máng một ...
-
Kính thưa quý vị, Hôm nay là ngày Lễ Vía Đức Thái Thượng Đạo Tổ, đồng thời là ngày kỷ niệm ...
-
Nguyễn Trãi 阮薦 (1380–1442) hiệu là Ức Trai, là một anh hùng dân tộc, một danh nhân văn hóa thế ...
-
Kỷ niệm 80 năm hoàn tất một giai đoạn lịch sử độc đáo nhứt trong thời Tam Kỳ Phổ Độ: ...
-
Thái Cực Đồ Thuyết (Tiếp theo bài 2)
-
Cuộc lễ khánh thành nầy gây được nhiều tiếng vang trong giới báo chí Đông Dương. Nhựt báo La Presse indochinoise ...
-
Trà Đạo /
Trà đạo là một nghệ thuật thưởng thức trà trong văn hóa Nhật Bản, được phát triển từ khoảng cuối ...
-
Phật Tiên Thần Thánh rộn ràng, Đồng vâng ngọc sắc cứu an cõi trần. Hiện diện trên cõi trần này, con người ...
-
Thời kỳ Tam Quốc (Hoa phồn thể: 三國, Hoa giản thể: 三国, Pinyin: Sānguó) là một thời kỳ trong lịch ...
-
“Quyền pháp Đạo không là điều cai trị. Quyền pháp Đạo chính là sự thương yêu, giải thoát cai trị ...
-
Học Dịch có thể chia ra làm hai đường lối: 1. Một là học gốc Dịch tức là chuyên khảo về ...
TN Liên Hoa
Quê Mẹ (thơ)
Như xôi nếp một như đường mía lau"
Từ thuở nào xa xưa,
Câu ca dao vời vợi;
Ươm nụ hồng chớm nở,
Và giọng hát à ơi!
Lời nào mẹ ru con,
Cho trào giòng sữa ngọt;
Tuổi đời con khôn lớn,
Mẹ ngày một héo mòn.
Con đi tìm tiếng hát,
Xây mộng tuổi bình nguyên;
Trong cuộc đời hư ảo,
Mơ tìm chốn bình yên.
Nghe từ miền quê hương,
Lời mẹ đọng ưu phiền;
Ru con ngày tháng nhớ,
Đời xế bóng nghiêng nghiêng.
Tình thiêng liêng bao la,
Mang từ vùng biển mặn;
Cho đời con cháy nắng,
Diễm hồng như lời ca.
Từng cơn đau vấp ngã,
Giữa cuộc đời xa hoa;
Nửa đời con lạc lỏng,
Mẹ, lòng vẫn chan hòa…
Vùng tháp ngà tuổi nhỏ,
Có hoa vàng, cải xanh;
Ngọt phù sa hương lúa,
Thương quê hương khôn ngằn.
Thời gian mang sương trắng,
Điểm tóc mẹ màu xanh;
Môi hồng phai sắc thắm,
Con thương mẹ ngàn năm.
Dâng hương hồn Mẹ, mùa Vu Lan
Ngày xưa, con vẫn nghĩ,
Một ngày nào con mất mẹ, đời thôi không còn gì để sống!
Thế nhưng…
Một ngày về thăm me,
Đường quê nắng đổ dài;
Gió sương hai màu tóc,
Buồn chất ngất lên vai.
Tay mẹ nồng mùi đất,
Lệ mờ chiều mưa bay;
Ngóng con đường quan tái,
Một đời dài đắng cay.
Luống cải xanh vàng nut,
Giàn mướp trái đong đưa;
Cà vừa đơm hoa tím,
Tím ngát chiều xa xưa.
Quê mẹ trời mưa thưa,
Thương biết mấy cho vừa;
Mù khơi trong đáy mắt,
Mắt mẹ sầu như mưa.
Chiều nay về thăm me,
Đường quê bước ngậm ngùi;
Nhà ai hồng bếp lửa,
Giòng nước vẫn trôi xuôi.
